Châu Âu du ký: Bị phân biệt đối xử

0
25

Phương vào trang Kayak để đặt vé giá rẻ, bay từ Paris sang Tây Ban Nha chỉ hai tiếng mà giá tới 300E một chiều, hai người là 600E chưa kể tiền khách sạn. Vé tàu cũng không rẻ hơn do đang mùa cao điểm, không có tuyến bus cho chuyến đi này.

Ảnh chụp ở làng Giethorn, Hà Lan. Ảnh: Gio Linh

Cái giá của rẻ

Cuối cùng hai đứa chọn hãng máy bay giá rẻ Vueling của Tây Ban Nha, cho chuyến đi đến Ý là 200E một chiều. Sau này chúng tôi mới hiểu thành ngữ “của rẻ là của ôi” khi trải nghiệm hãng hàng không này.

Chọn vé giá rẻ nên chuyến bay của chúng tôi thay vì chỉ mất 2 giờ để sang Ý thì phải mất 6 giờ vì phải trung chuyển đến một vùng đảo vắng ở Tây Ban Nha. Ngồi lâu chẳng biết làm gì, cả hai tính bắt taxi đi citytour. Nhưng may quá đã kịp gọi điện hỏi người bạn Ý và dừng ngay ý định.

Tội phạm ở Tây Ban Nha lộng hành ngang nhiên hơn Pháp nhiều lần. Thủ đoạn của chúng là chọn một vài thanh niên điển trai, đón các phụ nữ đi du lịch không có đàn ông, bắt chuyện mời lên taxi để chia sẻ cước phí và đưa về tận nơi. Sau khi biết được địa chỉ khách sạn, chúng sẽ đột nhập vào trong và bắt cóc các cô gái đưa vào nhà chứa. Ở đó, chúng cho họ dùng thuốc phiện liều cao nên hầu hết đều mất trí nhớ và không nhận thức được mình đang bị lạm dụng.

Rồi chúng tôi cũng đến Ý và trải qua hai ngày bình yên do có bạn bản xứ. Chúng tôi hăm hở ra sân bay cho kịp chuyến sang Amsterdam. Chuyến bay 8 giờ sáng đã bị hoãn mà không có sự thông báo nào, chỉ đến khi ra sân bay chúng tôi mới nhận được email. Hàng trăm khách la ó vì mắc kẹt lại nhưng hãng này vẫn dửng dưng như không. Họ đưa ra vài giải pháp, một là mua vé mới và bay chuyến khác, hai là ở lại và họ sẽ lo khách sạn, ăn uống và xe đưa rước. Hẳn nhiên không một ai chọn giải pháp đầu tiên vì đã mua vé giá rẻ.

Sau vài giờ vạ vật ở sân bay, quá trưa chúng tôi được lên hai chiếc xe bus để đến tá túc tại khách sạn Holiday Inn nơi cách rất xa trung tâm.

Tôi và Phương rất vui vì được tận hưởng sự tiện nghi của khách sạn sau nhiều ngày “ăn bờ, ngủ bụi”, tuy nhiên số hành khách còn lại thì khác, họ dồn xuống sảnh đòi gặp chủ khách sạn và đại diện hãng hàng không để đòi quyền lợi.

Hành xác

Lúc này, tiếp xúc với du khách Châu Âu tôi mới biết, theo luật, hoãn chuyến từ 3 giờ trở lên hãng phải bồi thường cho khách ít nhất 300E, nếu khách có mua bảo hiểm thì nhận thêm tiền bồi thường từ hãng bảo hiểm do chi phí khách sạn hoặc công việc bị bỏ lỡ.

Nếu buổi trưa hôm đó gần 200 hành khách dùng bữa, thì bữa tối chỉ lác đác vài người, trong đó không một ai là người Châu Âu, họ là người Ấn, Trung Đông cùng hai chúng tôi là người Việt.

Tôi nghe loáng thoáng hầu hết đã được bay buổi chiều cùng ngày, số còn lại có thể là sáng mai. Tuy nhiên, theo thông tin từ hãng là chúng tôi sẽ ở lại đây hai ngày!

Sáng hôm sau Phương không ăn mà bắt tàu điện lên trung tâm để mua vài thứ, vì cả hai đinh ninh là sẽ ở đây đến hết ngày hôm sau, có nghĩa là hãng hàng không đã hoãn chuyến bay tới 48 giờ. Cái chúng tôi lo là không biết họ có giữ đúng hẹn không, vì còn liên quan đến chuyến bay từ Paris về Việt Nam nữa…

Tôi ngủ tiếp đến trưa thì xuống khu vực nhà hàng dùng bữa. Không một bóng người, không có dấu hiệu của thức ăn. Tôi cố gắng tiếp cận với nhân viên để hỏi nhưng hầu hết đều nói tiếng Pháp. Một lúc sau, người quản lý đến nói tiếng Anh với tôi: “Chào bà, chúng tôi không biết là còn có hành khách của hãng hàng không tá túc tại đây, do đó chúng tôi không chuẩn bị bữa trưa, tuy nhiên tôi sẽ mang một ít cho bà”. Vài phút sau, ông xuất hiện với đĩa salad gồm vài lát cà chua cắt vội và mấy miếng phô mai.

Tôi sốc vài giây rồi định thần lại. Chưa bao giờ cảm nhận sự racist (phân biệt chủng tộc) rõ ràng đến thế. Phải rồi, vì luật châu Âu mạnh nên họ cho công dân Châu Âu bay trước, bởi lơ mơ mà bị kiện thì đóng cửa hãng như chơi. Sau khi kiểm tra hộ chiếu, họ cho công dân các nước lân cận bay vào sáng hôm sau và bỏ hai công dân Việt ở lại. Cổ họng tôi đắng nghét, không còn biết đói là gì, cảm giác ê chề và tủi thân dâng trào.

Tôi không chạm vào chỗ thức ăn đó. Bước nhanh về phòng, thông báo tình hình cho Phương và dặn cô mua thức ăn cho bữa tối.

Đúng 8 giờ sáng hôm sau, quả như dự định, chỉ hai công dân châu Á bay cùng chuyến với các hành khách mới là dân bản địa. Chuyến đi Hà Lan của chúng tôi vốn là 3 ngày như dự định giờ chỉ còn một ngày, chúng tôi chỉ kịp đến thăm làng Giethon và quay trở lại trạm xe buýt trong ngày.

Để tiết kiệm tiền chúng tôi không bay nữa mà bắt xe bus từ Amsterdam về Paris. Và để không phải trả tiền khách sạn chúng tôi quyết định bắt chuyến bus từ 10 giờ đêm đến 5 giờ sáng. Sau khi ăn tạm hai ổ bánh mì, dùng áo ấm làm chăn, mặc cho nhiệt độ ban đêm rất lạnh, cả hai cứ ngồi như thế rồi đánh một giấc tới sáng. Khi xuống xe cái lưng tê buốt, cái chân phải mất một lúc lâu mới cử động được.

Chuyến bay về Việt Nam sẽ khởi hành lúc 11 giờ. Hai đứa quyết định ra sân bay Pháp lúc sáng sớm để tắm và thay quần áo. Lần đầu tiên trong đời chúng tôi nếm trải cảm giác của người vô gia cư khi tắm, đánh răng và ăn sáng trong nhà vệ sinh.

Nguồn tin :thegioitiepthi.vn

Link gốc :https://thegioitiepthi.vn/chau-au-du-ky-bi-phan-biet-doi-xu-163402.html

Bạn đang đọc bài viết Châu Âu du ký: Bị phân biệt đối xử tại chuyên mục Du lịch của Diễn đàn chứng khoán. Xin cảm ơn!

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here